Cảm ơn những người đồng đội của tôi đã ngã xuống để tôi được sống

Rate this post

Nữ thương binh lặng lẽ trả món nợ ân tình

Ấn tượng sâu sắc nhất phải kể đến đầu tiên là khi đến nghĩa trang liệt sĩ xã Hồng Vân – Thường Tín, chúng tôi gặp cảnh bà Hoàng Thị Ánh (75 tuổi) – thương binh 4/4 ngồi bên hàng ghế của mồ để ngâm thơ cho đồng đội nghe giữa trưa nắng. Chị Ánh cho biết, đây là thói quen của chị từ khi chăm sóc nghĩa trang liệt sĩ xã Hồng Vân từ năm 2013 đến nay.

Hoàng Thị Ánh hàng ngày chăm sóc các phần mộ ở nghĩa trang liệt sĩ xã Hồng Vân. Ảnh: Anh-Linh.

Theo đó, tháng 1/1967, nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, tiếp nối truyền thống của cha anh đi trước, bà Hoàng Thị Ánh quyết tâm lên đường nhập ngũ. Trở về từ chiến trường, chị mang trong mình nhiều vết thương chiến tranh và được xác định là thương tật 4/4. Từ năm 2013, khi nghĩa trang liệt sĩ xã Hồng Vân chỉ là những ngôi mộ lẻ tẻ, không có bia tưởng niệm, không có tường rào xung quanh, chỉ có những hàng dứa dại, cây cỏ mọc um tùm… bà Anh thương lắm. sẵn sàng trông nom, chăm sóc từng phần mộ tại đây.

“Là một người lính đã đi qua chiến tranh, tôi hiểu rõ sự mất mát, hy sinh của biết bao đồng đội để giành lại độc lập, tự do cho Tổ quốc. Chính họ đã hy sinh để những người như chúng tôi được sống, được về với gia đình và được hưởng cuộc sống bình yên hôm nay, vì vậy tôi không thể chỉ sống cho mình mà phải làm một điều gì đó để tri ân đồng đội của mình. Tôi có thể sống được ”, bà Anh nói thêm.

Theo bà Ánh, dù đã bước qua tuổi 75, sức khỏe có phần sa sút, trái gió trở trời, vết thương cũ tái phát … nhưng bà vẫn không ngày nào ra khỏi nghĩa trang liệt sĩ. Đúng như “vắt chanh”, khi lo việc gia đình xong, chị vào nghĩa trang thắp hương cho đồng đội, sau đó dọn dẹp cỏ dại, quét dọn từng ngôi mộ, trang hoàng từng ngóc ngách trong khuôn viên. Những ngày đầu tu sửa nghĩa trang, bà đã đề xuất chính quyền địa phương mua thêm cây cảnh để khuôn viên nghĩa trang thêm xanh, rợp bóng và mỹ quan hơn. Nhờ bàn tay chăm sóc và tâm huyết của bà Anh, nhiều năm nay, nghĩa trang xã Hồng Vân được người dân trong huyện mệnh danh là “công viên tâm linh” vừa xanh, sạch, đẹp.

Người chăm sóc

Thói quen của chị Ánh sau khi dọn dẹp xong nghĩa trang là ngâm thơ cho đồng đội nghe. Ảnh: Linh-Anh.

Bà Ánh tâm sự, giờ bà không mong muốn gì hơn là có nhiều sức khỏe để kéo dài mong muốn được ở gần, chăm sóc phần mộ của đồng đội, trông coi nghĩa trang như một điểm đến tâm linh của xã. Ngày mai, khi nằm xuống, cô cũng mãn nguyện vì đã trả lại được phần nào công ơn cho đồng đội, cho những người đã nằm lại nơi chiến trường ngày hôm qua.

Chăm sóc nghĩa trang vào ban ngày, ngủ bên cạnh những ngôi mộ vào ban đêm

Câu chuyện của cựu chiến binh Nguyễn Khánh Toàn (88 tuổi) – quản trang Nghĩa trang liệt sĩ Phú Xuyên – thị trấn Phú Xuyên cũng mang lại nhiều cảm xúc. Anh Toàn sinh ra trong một gia đình cách mạng có mẹ và em trai là liệt sĩ (cả hai đều chưa tìm được mộ). Tháng 7 năm 1967, tuy là một thầy thuốc có uy tín ở địa phương nhưng ông vẫn xin nghỉ việc, xung phong lên đường nhập ngũ vào đơn vị Q16, thuộc Bộ Tổng tư lệnh, vào chiến đấu ở chiến trường miền Đông Nam Bộ. Bộ.

Người chăm sóc

Ông Nguyễn Khánh Toàn năm nay 88 tuổi nhưng đã 37 năm làm công tác quản trang nghĩa trang liệt sĩ Phú Xuyên. Ảnh: Phạm Đông.

Ông đã tham gia nhiều trận đánh ác liệt ở các địa bàn như: Lai Khê, Bến Cát, Trảng Bàng, Đồng Dù … Tháng 8 năm 1968, ông bị thương nặng phải chuyển viện điều trị. Dù bị thương tật 67% nhưng anh vẫn xin rút về ở lại chiến trường đến tháng 6-1976.

Những năm tháng trong quân ngũ, chứng kiến ​​biết bao tấm gương hy sinh anh dũng của đồng đội, nỗi đau mất mát của những gia đình có người thân đã khuất, anh Toàn càng hiểu cái giá của hòa bình … Mấy năm xuất ngũ. , anh tình nguyện trông coi nghĩa trang liệt sĩ thay cho bậc tiền bối đã qua đời. Từ đó đến nay đã 37 năm, ông Toàn coi nghĩa trang liệt sĩ như ngôi nhà của chính mình, ngày ngày chăm sóc, dọn dẹp từng phần mộ, nhổ từng đám cỏ, tỉa tót từng ngóc ngách trong khuôn viên, qua đêm ở đây cho bớt hiu quạnh.

Nghĩa trang liệt sĩ Phú Xuyên rộng hơn 1ha, hiện có hơn 200 phần mộ liệt sĩ, hầu hết là liệt sĩ thời chống Mỹ. Suốt 37 năm chăm sóc nghĩa trang liệt sĩ, ông Toàn không kể nắng mưa, bất kể bệnh tật… luôn hết mình vì công việc.

Người chăm sóc

Nghĩa trang liệt sĩ Phú Xuyên. Ảnh: Phạm Đông.

Từ việc hương khói đến quét dọn, vệ sinh từng ngôi mộ, trồng cây xanh tạo cảnh quan… mọi việc anh đều tự tay làm với tâm thế của một cựu chiến binh trở về sau chiến tranh hướng về đồng đội. Thậm chí, anh còn tự bỏ tiền túi ra – số tiền ít ỏi kiếm được từ việc vào rừng hái thuốc về bán để mua bát hương hỏng về đặt ở các phần mộ và mua hương, đèn, hoa quả để thắp hương. liệt sĩ.

“Nhiều người nói tôi già rồi, sức khỏe ngày càng giảm sút nên nghỉ ngơi đi, không nên làm việc nữa. Nhưng làm sao tôi bỏ được khi 37 năm trôi qua, tôi và các liệt sĩ đã gắn bó như máu thịt với tôi. Tôi vẫn sẽ cùng đồng đội làm tốt nhiệm vụ của mình cho đến phút cuối cùng, khi không thể làm được nữa ”, anh Toàn ngậm ngùi tâm sự.

Con trai theo chân bố đi “ngủ” cho đồng đội “ngủ”

Cùng chung nguyện vọng, cựu chiến binh Nguyễn Quang Lai (75 tuổi) ở xã Cổ Đô – Ba Vì cũng đã có 28 năm làm công tác quản trang tại nghĩa trang liệt sĩ quê mình. Trước đó, bố anh cũng là người đảm nhận công việc này trong một thời gian dài. Theo anh Lai, Năm 1966, ông tham gia chiến đấu tại chiến trường Khe Sanh (tỉnh Quảng Trị) và chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử. Trở về quê hương, năm 1994, sau khi cha mất, anh quyết định tiếp tục công việc của cha và cũng là cách để anh tìm lại chút ấm áp với anh linh của những người đồng đội đã anh dũng hy sinh trong cuộc chiến tranh bảo vệ Tổ quốc. .

Người chăm sóc

Ông Nguyễn Quang Lai trồng hoa mười giờ trên các phần mộ liệt sĩ để tăng thêm vẻ đẹp cho nghĩa trang. Ảnh: Hồng Đạt.

28 năm qua, 263 ngôi mộ trong Nghĩa trang liệt sĩ xã Cờ Đỏ luôn được ông Lai bảo vệ, chăm sóc bằng sự tận tâm, yêu thương. Cứ 5 ngày, anh lại dành thời gian quét dọn, làm cỏ, chăm sóc cây cối trong khuôn viên nghĩa trang. Để có khuôn viên xanh, đẹp như vườn cây cảnh, ông Lai vừa đi xin cây của nhà dân vừa kiến ​​nghị chính quyền mua thêm về trồng.

Đến nay, trong khuôn viên nghĩa trang liệt sĩ xã Cờ Đỏ có hơn 30 cây xanh với nhiều chủng loại như cúc, đào, cau, tùng, liễu … Phía trước là những ô trống ở mộ liệt sĩ. ‘mộ, ông Cũng tìm hoa mười giờ để có thêm màu sắc rực rỡ cho nghĩa trang thêm đẹp.

“Với tôi, từng ngôi mộ, từng gốc cây, từng ngọn cỏ trong khuôn viên nghĩa trang liệt sĩ này đều là lời tri ân của tôi đối với lớp cha anh đi trước và những người đồng đội đã hy sinh trong cuộc chiến để giữ gìn hòa bình, bảo vệ thế giới mà tôi còn sống hôm nay vì họ nên tôi không bao giờ nghĩ đến, không ngại nắng mưa, mệt mỏi, trước đây việc chăm sóc nghĩa trang hoàn toàn không có chế độ gì, nhưng mấy năm gần đây tôi mới nhận được một khoản hỗ trợ khiêm tốn. của xã. Số tiền đó không nhiều và tôi cũng không sống bằng số tiền đó, nhưng điều quan trọng là tôi cảm thấy bình yên vì đã làm được những việc tốt, cùng đồng đội của mình ”, anh Lai nói.

Người chăm sóc

Ông Lai đã chăm sóc từng cành cây, từng ngôi mộ trong nghĩa trang suốt 28 năm qua. Ảnh: Hồng Đạt.

Ở xã Cờ Đỏ, dường như không ai không biết khi nhắc đến tên ông Lai. Những tấm lòng thầm lặng nhưng đầy tình cảm của ông đối với các liệt sĩ đã được chính quyền, Hội Cựu chiến binh xã và nhân dân địa phương ghi nhận, đánh giá cao. Mọi người kính cẩn gọi ông là “Người già chăm lo giấc ngủ cho các liệt sĩ”. Vào những ngày lễ, Tết, ngày Thương binh liệt sĩ, người dân không chỉ đến thắp hương, dâng hoa cho các liệt sĩ mà còn đến bắt tay anh thật chặt để nói lời cảm ơn. Đối với một người cựu binh từng trải qua bao trận mạc, ở cái tuổi “xưa nay hiếm”… đó chính là “món quà” lớn nhất đổi lại, giúp ông sống vui, sống khỏe.

(Còn tiếp)

Thuc Quyen

Leave a Reply

Your email address will not be published.