House of two: Đi để lấp đầy nỗi nhớ

Rate this post

Mỗi năm một lần, vào mùa xuân, vợ chồng tôi có thói quen đi xuyên Việt cùng hai chú chó. Năm nay cũng vậy, chuyến đi kéo dài gần 2 tháng, chúng tôi nán lại tổng cộng rất nhiều điểm mà tôi không nhớ nổi, chẳng ai buồn lên kế hoạch đi đâu, làm gì mỗi ngày. Một chuyến đi đường dài không chỉ cho phép chúng ta ở lại bất cứ nơi nào chúng ta thích, mà còn mang lại cho chúng ta những mối quan hệ thân thương đến lạ lùng. Theo thời gian, ký ức không hề xói mòn mà chỉ lấp đầy.

Hà giang

Những tưởng chuyến đi Hà Giang lần này sẽ chỉ ghé thăm một vài địa điểm quen thuộc, nhưng rồi cái duyên đưa đẩy chúng tôi lạc vào một khung cảnh mới. Dọc theo con đường quanh co giữa hai vách núi dựng đứng mây bạc, bản Lao Xá (xã Sủng Là, huyện Đồng Văn) mang vẻ đẹp mộng mơ, dịu dàng. Từng bông hoa, ngọn cỏ, phiến đá, bức tường như đang kể câu chuyện của chính mình bằng giọng nói nhẹ nhàng của một thiếu nữ. Từng đường nét hiện ra trước mắt chúng tôi đều duyên dáng đến lạ lùng.


Một tốp trẻ nhỏ trong những chiếc áo thổ cẩm sặc sỡ vừa tan học đã ùa ra cổng, nắm tay nhau đi ngang cánh đồng hoa cải về nhà. Vào sâu trong làng, từng ngôi nhà lần lượt hiện ra, màu nâu sẫm phai nhạt theo thời gian trên từng viên ngói, màu xám rêu của tường ôm lấy màu vàng rơm mọc trên những bức tường đất cũ kỹ. Màu hồng phớt của những bụi đào nở rộ xen lẫn màu trắng ngây thơ của hoa mận vào xuân. Màu xanh mong manh của bầu trời ẩn hiện dưới làn mây mỏng. Tất cả hòa quyện vào nhau thật nên thơ.

Trong làng có một ngôi nhà cổ từ những năm 50 của thế kỷ trước được cải tạo thành quán cà phê mang tên Nhà Cổ Lao. Gọi là quán nhưng không có nhiều chỗ ngồi, bộ bàn ghế nhỏ trước hiên ngồi được tối đa 4-5 người. Chủ cửa hàng là một thanh niên trung thực, nói tiếng Anh lơ lớ. Chúng tôi hỏi: “Bạn có bán cả mật ong không?” Vì trước cổng có ghi “Mật ong bạc hà” nên nam thanh niên cười nói: “Mình bán trà mật ong bạc hà, nhưng hết bảng nên bỏ chữ trà”. “Rượu ngô thì sao?” “Bảng ghi 40 nghìn một lít, tôi ghi để khách biết giá trên chứ tôi không bán”. Tất cả đều phá lên cười.

Từ Đồng Văn qua đèo Mã Pì Lèng đến thị trấn Mèo Vạc, theo chỉ dẫn, xe chúng tôi đi vào một con hẻm vắng lặng, dừng lưng chừng dốc rồi đi bộ thêm một đoạn nữa là đến Auberge de Meovac hoặc xa hơn nữa. gọi là Chung Pua (theo tiếng H’Mông có nghĩa là “bên suối”). Một người đàn ông trung niên nhỏ nhắn, không nói được tiếng Kinh rành rọt kéo chiếc xe cải tiến (loại xe 3 bánh được kéo hoặc đẩy bằng sức người) giúp chúng tôi chở hành lý vào nhà.

Một ngôi nhà cổ xinh xắn hiện ra với tường đá, mái ngói âm dương, vách bằng đất. Cửa nhà rất nhỏ, để vào phải bước qua bậc tam cấp bằng gỗ cao chừng chục phân, cheo leo. Bên trong căn nhà đóng cửa, tối om, hầu hết đồ đạc đều bằng gỗ. Cách đây 3 năm, vợ chồng tôi đến thăm nhà báo của người Hà Nhì ở bản Sắn, Lào Cai. Cảm giác khi bước vào Chung Pùa lần này không khác gì cảm giác trước đây khi bước vào ngôi nhà của người Hà Nhì, chỉ khác là Chợ Pùa được trang trí và chăm chút tiện nghi, thẩm mỹ hiện đại. Một điểm khác là ở mái nhà. Nếu những ngôi nhà trình tường truyền thống của người Hà Nhì có mái tranh lợp từ cỏ tranh rêu phong thì Chông Pùa vẫn giữ được mái ngói âm dương – một loại mái ngói đặc biệt mà người Tày, Nùng thường sử dụng. với ngói dương dạng mái nửa hình trụ và ngói âm dạng hình chữ nhật lợp ngược. Ở đây hoàn toàn yên tĩnh, cả ngày bạn có thể nghe thấy tiếng chim hót, tiếng lá xào xạc, tiếng thở nhẹ nhàng của vách núi đất. Cô chủ người Tày hoạt bát, thân thiện và nấu ăn rất ngon. Thịt ba chỉ, xúc xích, gà luộc, bắp cải xào, su su xào… món nào cô cũng nêm gia vị vừa phải, tinh tế. Thỏa mãn mọi giác quan, chúng tôi thực sự quên đi cuộc hành trình, trôi vào không gian, cuộc sống và con người vùng núi đá hoang sơ.

Cát Bà

Mỗi khi đặt chân đến một vùng đất mới, tôi thường gác lại mọi hình ảnh trước đây về nơi đó, cho phép mình cảm nhận một cách chân thực bằng tất cả các giác quan. Ngay từ khi lên bến phà Gót (Hải Phòng) để di chuyển ra đảo Cát Bà, các giác quan của tôi như bồi hồi trước mọi hình ảnh tôi đã thấy, mọi câu chuyện tôi nghe về quần đảo này. Đến đây vào thời điểm du lịch chưa có gì khởi sắc sau 2 năm xảy ra dịch bệnh nên chúng tôi gần như là những du khách hiếm hoi trên đảo. Nhờ sự đơn độc đó, chúng tôi có thể cắm trại ở bất cứ đâu mình thích, kể cả giữa đường.

Sau một hồi chạy xe tìm góc ảnh, chúng tôi vô tình lạc vào thung lũng Bướm. Người ta nói rằng vào mùa hè, thung lũng có rất nhiều loài bướm xinh đẹp. Chúng tôi quyết định cắm trại, pha trà và nhâm nhi. Khu cắm trại ngay dưới vách núi cao, lúc đó trời mưa nhẹ. Mùi đất ẩm, mùi cỏ thật sảng khoái.

Hai ngày tiếp theo rơi ngay vào gió lạnh và mưa to. Cơ thể tôi quen với khí hậu phương Nam run lên. Lần đầu tiên trong đời, tôi biết thế nào là “mưa làm thối đất, làm nát cát”. Nhưng đó lại là điều tốt, chúng tôi có cơ hội mà không cần làm gì, chỉ ngồi quây quần bên bếp củi đọc sách, uống cà phê, nướng khoai, nướng gà, nói chuyện trên trời dưới bể.

Thanh Chương

Đi theo đường Hồ Chí Minh, qua xã Thanh An, Thanh Chương, di chuyển khoảng 200m là đến với đảo chè Thanh Chương. Người dân địa phương đã bắt đầu trồng chè trên các hòn đảo lớn nhỏ ở khu vực này từ hàng chục năm trước. Nhờ địa thế đẹp, thuận lợi nên cây chè sinh trưởng khỏe mạnh mà không cần phun thuốc trừ sâu, thuốc kích thích. Đất đai màu mỡ, nước mát ở đây cũng giúp lá chè sau khi phơi khô có vị đắng nhưng không chát, ngược lại rất sạch.

Sáng sớm, đảo chè hiện ra nhấp nhô, trải rộng. Ký gửi xe và tất cả đồ đạc tại một điểm dừng, chúng tôi lên thuyền, 5 phút sau chúng tôi đến đảo lớn. Những hàng chè xanh mướt thẳng tắp khiến tâm trạng ai cũng phấn chấn. Có một số cô gái dễ thương trên đảo. Sau khi dạo chơi nhàm chán, bạn có thể ghé vào một quán chè, ăn bưởi và mua những túi chè mang hương vị thanh tao ấy về phố làm quà. Vào mùa hè và mùa thu, bạn cũng có thể đi bộ leo đồi, ngắm toàn cảnh đồi chè từ trên cao hay thăm thú rừng Trường Sơn, ngắm mưa rơi và khám phá cuộc sống của đồng bào dân tộc Thái.

Ảnh: Nhà có 2 người

Cách đây mấy năm, chúng tôi lạc vào đảo chè Thanh Chương khi đang tìm nơi nghỉ đêm trong chuyến hành trình từ Nam chí Bắc. Trong chuyến trở về này, cảm giác dễ chịu vẫn còn nguyên vẹn trong chúng tôi. Chủ nhân của Wind Lao Eco Lodge – nơi duy nhất ở khu vực này đón khách du lịch – háo hức đón vợ chồng tôi vào căn nhà gỗ mới xây cách đây không lâu, hỏi: “Anh có thấy khác không?”. như hỏi một người vừa trở về nhà sau một chuyến đi xa. Chúng tôi cười và nói: “Em đẹp hơn anh!”. Có lẽ không ai đi tìm vẻ đẹp mỹ miều nơi đây mà sẽ yêu thích nơi đây bởi sự hồn nhiên khiến lòng người thư thái.

Thuc Quyen

Leave a Reply

Your email address will not be published.