Cậu bé rời thành phố sống ở bìa rừng để chăm sóc ông bà ngoại.

Rate this post

“Bỏ qua những lời chỉ trích”

Ngày quyết định rời Hà Nội về quê ở xã Hóa Quý (Như Xuân, Thanh Hóa) sống với ông bà ngoại, Linh Nguyễn (31 tuổi) đã nhận phải vô số lời phản đối, chỉ trích của gia đình, bạn bè. Họ cho rằng suy nghĩ của anh thật “điên rồ” khi anh đang có một công việc “ngon ăn” trong lĩnh vực công nghệ điện tử ở thành phố và chọn sống ở bìa rừng xa xôi để trồng trọt và chăn nuôi.

“Đôi khi tôi cũng rung động với ý định bỏ thành phố về quê. Nhưng cuối cùng, tôi vẫn đi con đường của riêng mình, không vì những lời phản đối đó mà lùi bước ”, anh chia sẻ.

Ngày Linh nói về chuyện sống chung, ông bà cho rằng đó là một trò đùa.

Trước đó, Linh có một công việc tốt với mức lương khá ổn ở Hà Nội. Nhưng cuộc sống ồn ào nơi thành thị khiến anh dần cảm thấy chán nản. Ý định rời thị trấn trở về quê hương của anh được nhen nhóm vào năm 2019 và trở thành hiện thực khi dịch Covid-19 bùng phát vào năm 2020.

Linh về ở với ông bà ngoại trong căn nhà đơn sơ ở bìa rừng. Nơi đây điều kiện thiếu thốn, thiếu điện, thiếu nước. Nhiều năm trước, bố mẹ anh cũng sống ở đây nhưng sau đó chuyển đi nơi khác có điều kiện tốt hơn, cách nhà ông bà khoảng 12km.

Nhiều lần mọi người trong gia đình muốn đón ông bà về ở chung nhưng cả hai không đồng ý. Ông bà cho rằng đây là vùng đất “chôn rau cắt rốn”, nơi đầy ắp kỷ niệm. Vì vậy, Linh muốn về ở với ông bà ngoại để tiện chăm sóc ông bà, cũng như “làm gì đó để phát triển quê hương”.

Anh kể lại, khi nghe tin cháu ngoại muốn về ở cùng, ông bà nội vẫn nghĩ đó là trò đùa. Nhưng anh mạnh dạn khẳng định: “Em ở với ông bà nội!”. Hành trang Linh mang về quê là tâm lý vững vàng, đầy dũng khí học cách làm quen với cuộc sống thường ngày “làm bạn” với ruộng vườn.

Ông bà đã dạy Linh cách làm ruộng và chăn nuôi.

Anh cũng hiểu ông bà nội đã già, không còn nhiều thời gian ở bên nên dù biết “người xưa và đứa trẻ là một” nhưng anh vẫn không cam tâm. “Tôi không hối hận hay tiếc nuối với sự lựa chọn này. Giờ phút được sống và chăm sóc ông bà ngoại là điều tuyệt vời nhất đối với tôi ”, Linh nói.

Rời thành phố về quê không “màu hồng” như nhiều người nghĩ mà … bình yên

Những ngày đầu về quê, cuộc sống của Linh khác xa mong đợi. Làm ruộng, nương rẫy, trồng rau, chăn nuôi gà vịt anh đều phải học từ đầu. Có những lúc anh cảm thấy yếu đuối vì mọi thứ không hề đơn giản.

Cày thuê là công việc vất vả nhưng vui vẻ và bình yên.

Nơi ở của Linh chỉ là khu rừng rậm rạp và hấp dẫn, cách xa hoàn toàn khu dân cư. Nơi này không có bạn bè, không có công nghệ. Ban ngày nắng cháy da, ban đêm thắp đèn dầu. Ngay cả nguồn nước sinh hoạt cũng được lấy từ giếng cũ, đục ngầu.

Đã có lúc Linh muốn từ bỏ tất cả, nhưng nghĩ đến cảnh ông bà cô đơn suốt ngần ấy năm, Linh nhanh chóng gác lại mọi suy nghĩ tiêu cực để quyết tâm thích nghi. May mắn thay, ông bà luôn ở bên và hướng dẫn. Họ trau dồi kiến ​​thức, những “kỹ năng mềm” để giúp anh hoàn thành công việc một cách đơn giản nhất.

Linh muốn dành nhiều thời gian cho ông bà ngoại, chăm sóc họ.

Anh nhớ lại: “Có lần ra đồng cày ruộng, tôi còn chưa biết dắt trâu, cầm bừa thế nào. Nhưng chính cô ấy là người đã theo sát và chỉ dạy để tôi có thể làm được công việc đó ”.

Để cải thiện nguồn nước sinh hoạt, Linh tìm cách dẫn nước sạch từ suối về. Mỗi sáng thức dậy, anh giúp ông bà cày, chăm sóc vườn tược, ruộng đồng. Anh còn mở một trang trại nhỏ để nuôi gà, vịt và trồng rau sạch. Những lúc rảnh rỗi, anh vào rừng lấy mật mang về thị trấn bán lấy tiền mua thức ăn hoặc thăm bố mẹ. Dù cuộc sống còn nhiều thiếu thốn nhưng khi trải qua nhiều thử thách, anh cảm thấy mình được sống chậm lại, bình yên bên ông bà ngoại.

Hiện tại, trang trại nhỏ của Linh có 50 con vịt, 30 con gà và 20 con thiên nga. Thức ăn chăn nuôi được sử dụng những gì có sẵn trong tự nhiên. Nhìn đàn gà vịt ngày một lớn, cánh đồng trước nhà xanh tốt, ông bà có thêm thời gian nghỉ ngơi, đỡ vất vả hơn, Linh cảm thấy rất vui.

Anh cũng tranh thủ lưu lại những khoảnh khắc đời thường của mình và ông bà nội qua từng hình ảnh, clip trên trang Youtube cá nhân. Chàng trai trẻ hy vọng có thể lan tỏa tình yêu gia đình của mình đến với mọi người.

Điều ông mong muốn nhất là ông bà luôn mạnh khỏe, sống trường thọ cùng con cháu.

Đối với Linh, cuộc sống “bỏ phố về quê” không màu hồng như những gì chia sẻ trên mạng xã hội. Đó là mồ hôi công sức, sự khám phá và thích nghi với thử thách, đối mặt với áp lực trang trải cuộc sống. Nhưng đổi lại những điều đó, anh lại có được nụ cười hạnh phúc của ông bà, yên tâm. Điều ông mong muốn nhất là ông bà luôn mạnh khỏe, sống trường thọ cùng con cháu.

Thuc Quyen

Leave a Reply

Your email address will not be published.